Khám phá những nguyên tắc cơ bản của thị trường gạo: chính sách, thời tiết, xu hướng cung ứng và tác động toàn cầu đến giá cả
HIỂU CÁC RỦI RO TÀI CHÍNH CHÍNH: BIẾN ĐỘNG, ĐÒN BẨY, CHI PHÍ CUỘN, TẬP TRUNG VÀ RỦI RO SỰ KIỆN
Khám phá những rủi ro tài chính chính: biến động, đòn bẩy, chi phí luân chuyển, tập trung và biến động thị trường liên quan đến sự kiện.
Giải thích về Biến động và Biến động Thị trường
Biến động đề cập đến mức độ biến động giá của một công cụ tài chính theo thời gian. Thường được đo bằng độ lệch chuẩn hoặc chỉ số VIX cho thị trường rộng hơn, đây là một chỉ báo quan trọng về rủi ro liên quan đến việc đầu tư vào một tài sản hoặc chứng khoán cụ thể. Biến động cao biểu thị những biến động giá lớn, trong khi biến động thấp là đặc trưng của sự ổn định giá tương đối.
Biến động có thể bị ảnh hưởng bởi một loạt các yếu tố, bao gồm việc công bố dữ liệu kinh tế, các sự kiện địa chính trị, tâm lý nhà đầu tư, kỳ vọng lạm phát, lợi nhuận doanh nghiệp và các quyết định chính sách của ngân hàng trung ương. Ví dụ, việc ngân hàng trung ương bất ngờ tăng lãi suất có thể gây ra biến động đột ngột trên thị trường cổ phiếu và trái phiếu do kỳ vọng tăng trưởng và lạm phát được điều chỉnh lại.
Cũng có nhiều loại biến động khác nhau:
- Biến động lịch sử: Được tính toán dựa trên giá thị trường trong quá khứ trong một khoảng thời gian cụ thể.
- Biến động ngụ ý: Được lấy từ các mô hình định giá quyền chọn, phản ánh kỳ vọng biến động trong tương lai của thị trường.
Biến động mang lại cả rủi ro và cơ hội cho các nhà đầu tư. Trong giai đoạn biến động cao, thị trường có thể mang lại lợi nhuận đáng kể cùng với tiềm năng thua lỗ lớn hơn. Bản chất kép này nhấn mạnh lý do tại sao biến động đơn thuần không báo hiệu một môi trường tiêu cực—nó ngụ ý sự không chắc chắn, có thể được đền đáp hoặc bị trừng phạt tùy thuộc vào xu hướng và vị thế thị trường.
Quản lý rủi ro biến động là điều cần thiết đối với các nhà đầu tư, đặc biệt là trong các danh mục đầu tư chịu ảnh hưởng nặng nề của cổ phiếu hoặc các công cụ phái sinh. Các chiến lược phổ biến bao gồm đa dạng hóa, lệnh cắt lỗ, phòng ngừa rủi ro quyền chọn (ví dụ: mua quyền chọn bán) và đầu tư vào các loại tài sản ít tương quan hơn, chẳng hạn như cơ sở hạ tầng hoặc hàng hóa.
Điều quan trọng là nhà đầu tư nên điều chỉnh mức độ chấp nhận rủi ro của mình với mức độ biến động của tài sản. Ví dụ, một nhà đầu tư ngại rủi ro có thể thích các khoản đầu tư có mức độ biến động thấp hơn như cổ phiếu cổ tức vốn hóa lớn hoặc trái phiếu đầu tư, trong khi những cá nhân chấp nhận rủi ro có thể theo đuổi các công cụ có mức độ biến động cao hơn như tiền điện tử hoặc cổ phiếu công nghệ sinh học.
Các nhà đầu tư tổ chức thường xây dựng toàn bộ khuôn khổ xung quanh việc dự báo biến động, sử dụng các mô hình thống kê để đo lường các khoản giảm giá tiềm ẩn và các sự kiện đuôi. Trong khi đó, các nhà đầu tư cá nhân có thể hưởng lợi từ việc theo dõi chặt chẽ các chỉ số thị trường chung và thiết lập các thông số rủi ro phù hợp cho danh mục đầu tư của họ.
Tóm lại, việc hiểu và quản lý biến động là nền tảng của đầu tư hiệu quả. Sự hiện diện của nó là không thể tránh khỏi, và những người chuẩn bị cho tác động của nó thường có vị thế tốt nhất để vượt qua các cơn bão tài chính và tận dụng các biến động thị trường.
Đòn bẩy và Rủi ro Phơi nhiễm Tăng cường
Đòn bẩy là việc sử dụng vốn vay để tăng quy mô hoặc mức độ phơi nhiễm của một khoản đầu tư. Nó cho phép nhà đầu tư kiểm soát các vị thế lớn hơn với một lượng vốn tương đối nhỏ. Mặc dù điều này có thể khuếch đại lợi nhuận tiềm năng, nhưng nó cũng làm tăng đáng kể rủi ro nếu thị trường biến động bất lợi.
Đòn bẩy cho phép nhà đầu tư khuếch đại lợi nhuận khi giá biến động theo hướng dự kiến, nhưng đồng thời, nó cũng có thể dẫn đến thua lỗ khuếch đại. Mức độ phơi nhiễm phi tuyến tính này có thể nhanh chóng làm xói mòn vốn, đặc biệt là trong môi trường thị trường biến động hoặc bất ngờ. Ví dụ, một quỹ ETF sử dụng đòn bẩy với mục tiêu lợi nhuận gấp 2 lần có thể lỗ gấp đôi chỉ số cơ sở trong thời kỳ suy thoái.
Có nhiều hình thức đòn bẩy khác nhau trên thị trường tài chính:
- Giao dịch ký quỹ: Vay vốn từ các nhà môi giới để nắm giữ vị thế lớn hơn trong tài sản.
- Các công cụ phái sinh sử dụng: Các công cụ như quyền chọn và hợp đồng tương lai cung cấp mức độ rủi ro chỉ bằng một phần nhỏ giá trị tài sản thực tế.
- Đòn bẩy có cấu trúc: Được tìm thấy trong các ETF có đòn bẩy và các trái phiếu có cấu trúc phức tạp.
Rủi ro liên quan đến đòn bẩy bao gồm:
- Yêu cầu ký quỹ: Nếu giá trị của một vị thế đòn bẩy giảm đáng kể, các nhà môi giới có thể yêu cầu thêm vốn hoặc đóng vị thế để hạn chế rủi ro thua lỗ.
- Chi phí lãi vay: Các khoản vay thường đi kèm với nghĩa vụ lãi suất, giảm lợi nhuận ròng theo thời gian.
- Tác động đến thanh khoản: Trong những biến động mạnh của thị trường, các vị thế đòn bẩy cao có thể khó được giải ngân mà không bị trượt giá đáng kể.
Quản lý rủi ro là rất quan trọng khi sử dụng đòn bẩy. Nhà đầu tư phải theo dõi cẩn thận mức độ rủi ro của mình, liên tục theo dõi điều kiện thị trường và duy trì đủ thanh khoản để chống chọi với những biến động bất lợi. Các công cụ như lệnh dừng lỗ, giới hạn tỷ lệ đòn bẩy và tái cân bằng danh mục đầu tư thường được sử dụng để tránh các khoản lỗ lớn.
Các cơ quan quản lý cũng giám sát đòn bẩy trong hệ thống tài chính, đặc biệt là giữa các ngân hàng và quỹ đầu cơ, để ngăn ngừa rủi ro hệ thống. Lịch sử đã chỉ ra rằng đòn bẩy quá mức có thể góp phần gây ra khủng hoảng tài chính, như đã thấy trong các sự kiện như sự sụp đổ của Long-Term Capital Management năm 1998 và Khủng hoảng Tài chính Toàn cầu năm 2008, khi các ngân hàng sử dụng đòn bẩy quá mức đã gây ra sự lây lan lan rộng.
Đối với các nhà đầu tư bán lẻ, một quan niệm sai lầm phổ biến là coi đòn bẩy là một cách chắc chắn để tăng lợi nhuận. Trên thực tế, việc quản lý rủi ro hiệu quả đòi hỏi đánh giá rủi ro tinh vi, kỷ luật tâm lý và sự cảnh giác liên tục. Các nhà đầu tư am hiểu nên sử dụng đòn bẩy một cách tiết kiệm và tốt nhất là trong một khuôn khổ đa dạng hóa và được quản lý rủi ro.
Cuối cùng, mặc dù đòn bẩy có những ứng dụng hợp lý trong việc xây dựng danh mục đầu tư và các chiến lược phòng ngừa rủi ro, nhưng rủi ro của nó không thể bị xem nhẹ. Việc hiểu rõ cơ chế hoạt động và những nguy cơ liên quan là rất quan trọng để đầu tư thành công bền vững và lâu dài.
Chi phí Roll và Hợp đồng Tương lai Hết hạn
Chi phí Roll là một khái niệm quan trọng đối với các nhà đầu tư hoạt động trên thị trường liên quan đến hợp đồng tương lai và các sản phẩm phái sinh có kỳ hạn khác. Vì hợp đồng tương lai là công cụ có ngày đáo hạn, nhà đầu tư phải "roll over" vị thế của mình từ hợp đồng sắp hết hạn sang hợp đồng mới hơn để duy trì mức độ rủi ro. Quá trình này phát sinh chi phí được gọi là chi phí Roll over hoặc lợi suất Roll over.
Nói một cách đơn giản, chi phí Roll over phát sinh khi hợp đồng tương lai tiếp theo đắt hơn hợp đồng bị thay thế (một tình trạng gọi là contango). Tình trạng ngược lại là backwardation, trong đó hợp đồng mới rẻ hơn hợp đồng sắp hết hạn, có khả năng tạo ra lợi suất Roll over thay vì chi phí.
Chi phí Roll over đặc biệt đáng kể đối với hàng hóa và các sản phẩm liên quan đến biến động (như hợp đồng tương lai VIX và ETF). Ví dụ, nhiều quỹ ETF biến động bị suy giảm liên tục theo thời gian do tình trạng contango dai dẳng trong hợp đồng tương lai VIX - một hiện tượng tác động tiêu cực đến những người nắm giữ dài hạn.
Những tác động chính của chi phí chuyển đổi bao gồm:
- Lợi nhuận bị xói mòn: Nếu chi phí chuyển đổi vẫn tiếp diễn, chúng có thể làm giảm đáng kể lợi nhuận thực tế của một chiến lược đầu tư.
- Theo dõi hiệu suất phức tạp: Tác động của chi phí chuyển đổi có thể khiến việc theo dõi chính xác một chỉ số cơ sở hoặc hàng hóa trở nên khó khăn.
- Hạn chế chiến thuật ngắn hạn: Việc nắm giữ các vị thế như vậy trong dài hạn mà không tính đến cơ chế chuyển đổi có thể khiến các nhà đầu tư hiểu sai về lợi nhuận dự kiến.
Các nhà đầu tư làm việc với các công cụ chuyển đổi phải xem xét cả hình dạng của đường cong hợp đồng tương lai và thời gian đáo hạn. Có thể xây dựng các chiến lược để giảm thiểu tác động của chi phí luân chuyển, chẳng hạn như:
- Tránh các vị thế trong giai đoạn contango lớn.
- Sử dụng kỳ hạn theo bậc thang để phân tán rủi ro thời điểm.
- Lựa chọn các phương tiện tiếp xúc thay thế như các công cụ định giá bằng tiền mặt nếu có.
Chi phí luân chuyển ít trực quan hơn so với chi phí đầu tư truyền thống (như phí quản lý) nhưng không kém phần quan trọng. Chúng thường bị bỏ qua cho đến khi chúng ảnh hưởng đáng kể đến hiệu suất. Các quỹ ETF đòn bẩy và ETF nghịch đảo cũng có thể biểu hiện chi phí luân chuyển cao hơn do cơ chế thiết lập lại hàng ngày của chúng, làm tăng thêm độ phức tạp cho các nhà giao dịch nắm giữ các công cụ đó quá một ngày.
Là một nhà đầu tư, việc tích hợp nhận thức về động lực luân chuyển vào việc xây dựng danh mục đầu tư đảm bảo dự báo chính xác hơn về hiệu suất và rủi ro. Các sản phẩm tài chính có cơ chế luân chuyển tích hợp nên được xem xét thận trọng, đặc biệt nếu chúng được nắm giữ trong thời gian dài.
Tóm lại, chi phí luân chuyển là một yếu tố tinh tế nhưng mạnh mẽ tác động đến các chiến lược dựa trên phái sinh. Hiểu rõ và quản lý chủ động những chi phí này là điều cần thiết đối với các nhà đầu tư muốn tiếp cận các công cụ vượt ra ngoài vốn chủ sở hữu hoặc trái phiếu thông thường.
BẠN CŨNG CÓ THỂ QUAN TÂM