Tìm hiểu cách thức hoạt động của giao dịch chênh lệch lãi suất, lý do các nhà đầu tư sử dụng chúng và nguyên nhân khiến các chiến lược giao dịch chênh lệch lãi suất bị phá vỡ.
GIẢI THÍCH VỀ CÁC CẶP TIỀN TỆ PHỤ: TÍNH THANH KHOẢN VÀ BIẾN ĐỘNG
Tìm hiểu định nghĩa về cặp tiền tệ phụ, sự khác biệt về tính thanh khoản và cách biến động ảnh hưởng đến hiệu suất giao dịch của chúng.
Trên thị trường ngoại hối (forex), tiền tệ được giao dịch theo cặp. Các cặp này thường được phân loại thành ba loại chính: cặp tiền tệ chính, cặp tiền tệ phụ và cặp tiền tệ ngoại lai. Trong khi các cặp tiền tệ chính liên quan đến các loại tiền tệ được giao dịch nhiều nhất trên thế giới và luôn bao gồm đô la Mỹ (USD), các cặp tiền tệ phụ - còn được gọi là cặp tiền tệ chéo - bao gồm các loại tiền tệ chính trên toàn cầu trừ USD.
Các cặp tiền tệ phụ thường bao gồm các cặp như:
- EUR/GBP (Euro / Bảng Anh)
- EUR/JPY (Euro / Yên Nhật)
- GBP/JPY (Bảng Anh / Yên Nhật)
- CHF/JPY (Franc Thụy Sĩ / Yên Nhật)
- EUR/AUD (Euro / Đô la Úc)
Mỗi cặp tiền tệ này liên quan đến hai loại tiền tệ mạnh của các thị trường phát triển nhưng không có đô la Mỹ. Việc thiếu sự hiện diện của đồng USD dẫn đến một số đặc điểm riêng biệt về cách các cặp tiền này hoạt động trên thị trường — đặc biệt là về các khía cạnh như thanh khoản và biến động.
Lý do giao dịch hoặc phân tích các cặp tiền tệ phụ thường nằm ở sự đa dạng hóa. Các nhà giao dịch có thể tìm đến các cặp tiền tệ phụ để tìm kiếm cơ hội không bị ảnh hưởng bởi biến động của đồng USD, vốn có thể chi phối hành vi của các cặp tiền tệ chính. Đồng thời, động lực cung cầu của các cặp tiền tệ phụ bị chi phối bởi các yếu tố địa chính trị và kinh tế, có thể khác với những tác động mang tính toàn cầu hơn lên các cặp tiền tệ chính.
Để hiểu đầy đủ về động lực của các cặp tiền tệ phụ, điều quan trọng là phải tìm hiểu sự khác biệt giữa chúng với cả các cặp tiền tệ chính và ngoại lai, đặc biệt là về thanh khoản và biến động. Những yếu tố này không chỉ ảnh hưởng đến việc thực hiện giao dịch mà còn đóng vai trò quan trọng trong việc xác định mức độ rủi ro và chiến lược giao dịch tổng thể.
Tính thanh khoản đề cập đến mức độ dễ dàng mua hoặc bán một công cụ tài chính trên thị trường mà không ảnh hưởng đáng kể đến giá của nó. Trong bối cảnh giao dịch ngoại hối, tính thanh khoản cao hơn đồng nghĩa với chênh lệch giá hẹp hơn, thực hiện lệnh nhanh hơn và thường có rủi ro trượt giá thấp hơn. Các cặp tiền tệ chính như EUR/USD hoặc USD/JPY có tính thanh khoản cao nhất trên toàn cầu, chủ yếu là do khối lượng giao dịch lớn và sự tham gia của nhà giao dịch. Tuy nhiên, các cặp tiền tệ phụ thường có tính thanh khoản thấp hơn, đi kèm với những hệ lụy riêng.
Dưới đây là cách mà bối cảnh thanh khoản thường thay đổi với các cặp tiền tệ phụ:
- Khối lượng giao dịch thấp hơn: Vì các cặp tiền tệ phụ không bao gồm đồng đô la Mỹ - đồng tiền được giao dịch nhiều nhất trên thế giới - nên nhu cầu và khối lượng giao dịch đương nhiên cũng thấp hơn. Hoạt động giao dịch thấp hơn đồng nghĩa với việc có ít nhà giao dịch hơn ở cả hai phía của giao dịch.
- Chênh lệch giá rộng hơn: Do các nhà tạo lập thị trường chịu nhiều rủi ro hơn do thanh khoản thấp hơn, họ thường tính chênh lệch giá mua-bán rộng hơn. Điều này có nghĩa là việc vào và thoát giao dịch ở các cặp tiền tệ phụ có thể tốn kém hơn so với các cặp tiền tệ chính.
- Tốc độ khớp lệnh thay đổi: Với thanh khoản thấp hơn, việc khớp lệnh có thể trở nên khó dự đoán hơn một chút, đặc biệt là trong giờ giao dịch ngoài thị trường hoặc trong thời gian công bố thông tin kinh tế biến động ở một trong hai quốc gia liên quan.
Bất chấp những cân nhắc này, các cặp tiền tệ phụ vẫn mang lại thị trường tương đối thanh khoản so với các cặp tiền tệ ngoại lai, thường liên quan đến các đồng tiền của thị trường mới nổi. Ví dụ, một cặp tiền tệ như EUR/JPY, mặc dù kém thanh khoản hơn EUR/USD, vẫn được giao dịch tích cực và được hỗ trợ bởi nhiều nhà môi giới ngoại hối có khả năng thực hiện giao dịch tốt.
Nhà giao dịch tổ chức và Thanh khoản: Cũng cần lưu ý rằng các nhà đầu tư tổ chức thường phân bổ vốn vào các cặp tiền tệ phụ cho mục đích phòng ngừa rủi ro hoặc chênh lệch giá khi điều kiện kinh tế vĩ mô thay đổi. Sự tham gia của họ có thể làm tăng thanh khoản trong một số khung thời gian nhất định, đặc biệt là trong thời gian trùng khớp của các phiên giao dịch chính — chẳng hạn như thời gian trùng khớp giữa London và Tokyo khi giao dịch EUR/JPY hoặc GBP/JPY.
Rủi ro thanh khoản trở thành một khái niệm quan trọng cần hiểu trong giao dịch tiền tệ phụ. Trong các sự kiện toàn cầu hoặc ngày lễ khi thị trường của một trong những đồng tiền cơ sở đóng cửa, thanh khoản của các cặp tiền tệ này có thể giảm mạnh, tạo ra rủi ro cao hơn cho các nhà giao dịch trong ngày và các nhà đầu cơ lướt sóng.
Do đó, các nhà giao dịch giao dịch các cặp tiền tệ phụ phải cân nhắc kỹ lưỡng hơn về múi giờ, thông cáo báo chí, các biện pháp can thiệp của ngân hàng trung ương và các chính sách kinh tế xuyên biên giới so với các cặp tiền tệ chính. Việc lựa chọn giờ giao dịch tối ưu và hiểu rõ về giá chênh lệch có thể nâng cao khả năng thành công của giao dịch và giảm thiểu rủi ro phải chịu các chi phí bất ngờ.
Độ biến động đo lường mức độ biến động của giá một cặp tiền tệ trong một khoảng thời gian nhất định. Mặc dù tính thanh khoản và độ biến động có liên quan với nhau, nhưng chúng không đồng nghĩa. Trong nhiều trường hợp, các cặp tiền tệ phụ có độ biến động cao hơn so với các cặp tiền tệ chính — một đặc điểm mà các nhà giao dịch thường tìm kiếm hoặc phòng ngừa dựa trên chiến lược của họ.
Một số yếu tố lý giải cho sự gia tăng độ biến động thường thấy ở các cặp tiền tệ phụ:
- Tính thanh khoản thấp hơn: Như đã đề cập, thị trường mỏng hơn có thể phóng đại các biến động giá, đặc biệt là khi có tin tức kinh tế hoặc có bất ổn địa chính trị. Việc thiếu USD cũng đồng nghĩa với việc việc xác định giá có thể kém ổn định hơn do khối lượng giao dịch tổng hợp thấp hơn.
- Chu kỳ kinh tế phân kỳ: Không giống như các cặp tiền tệ chính, thường được điều chỉnh theo chính sách toàn cầu hoặc các chu kỳ kinh tế (ví dụ: USD và EUR đều chịu ảnh hưởng của tâm lý toàn cầu), các cặp tiền tệ phụ thường liên quan đến các quốc gia ở các giai đoạn phát triển kinh tế hoặc chu kỳ lãi suất khác nhau. Ví dụ, cặp EUR/AUD có thể biến động đáng kể do những thay đổi về giá hàng hóa ảnh hưởng đến đồng đô la Úc.
- Chính sách của Ngân hàng Trung ương: Các quyết định của ngân hàng trung ương tại các nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào thương mại như Thụy Sĩ, Úc hoặc Nhật Bản có thể khiến đồng tiền của họ biến động nhanh chóng, đặc biệt là so với các đồng tiền chính khác. Khi không có đồng tiền nào trong cặp được neo vào USD, giá có thể phản ánh những biến động mang tính khu vực hơn, do đó tạo ra những biến động mạnh hơn.
Ví dụ về các cặp tiền tệ nhỏ tương đối biến động bao gồm:
- GBP/JPY: Được biết đến với biên độ dao động rộng hàng ngày và các giai đoạn xu hướng mạnh, cặp tiền này được các nhà giao dịch giàu kinh nghiệm ưa chuộng vì tiềm năng biến động của nó.
- EUR/NZD: Do cả hai đồng tiền đều chịu ảnh hưởng bởi các điều kiện khác nhau của hai bán cầu — Khu vực đồng Euro so với Châu Đại Dương — cặp tiền này có thể biến động thất thường khi có tin tức từ một trong hai khu vực.
- CHF/JPY: Tâm lý thị trường đối với các tài sản trú ẩn an toàn có thể nhanh chóng mở ra những biến động giá đáng kể trong cặp tiền tệ chéo này, bao gồm hai đồng tiền vốn mang tính phòng thủ.
Mặc dù biến động đôi khi được coi là một nguồn rủi ro, nhưng nhiều nhà giao dịch giàu kinh nghiệm lại tìm kiếm nó để tạo ra lợi nhuận nhanh chóng. Tuy nhiên, nó cũng làm tăng khả năng xảy ra trượt giá, lệnh gọi ký quỹ và lệnh dừng lỗ lớn hơn — những yếu tố quan trọng cần lưu ý trong quản lý rủi ro.
Sử dụng Biến động để Lập chiến lược: Một cách để tiếp cận biến động của các cặp tiền tệ phụ là thông qua thời gian giao dịch ngắn hơn hoặc sử dụng các chiến lược dựa trên sự kiện xoay quanh các thông báo vĩ mô. Hơn nữa, việc sử dụng các công cụ như biên độ thực tế trung bình (ATR), Dải Bollinger và các chỉ số biến động có thể giúp các nhà giao dịch đo lường và thích ứng tốt hơn với mức độ biến động của các cặp tiền tệ phụ ưa thích của họ.
Kết luận: Các cặp tiền tệ phụ không chỉ là phiên bản kém nổi bật hơn của các cặp tiền tệ chính — chúng mang đến những điều kiện độc đáo đòi hỏi phải lập kế hoạch cẩn thận. Sự biến động gia tăng của chúng có thể được coi là cơ hội hoặc rủi ro, tùy thuộc vào phong cách của nhà giao dịch. Việc lựa chọn thời điểm, quy mô vị thế và kỷ luật dừng lỗ cẩn thận trở nên tối quan trọng khi hoạt động trong phân khúc này của thị trường ngoại hối.
BẠN CŨNG CÓ THỂ QUAN TÂM